...

Trang Pháp Âm HT Tuyên Hóa


Trang Pháp Âm - Khai Thị - Giảng Kinh của HT Tuyên Hóa , Nhấn vào đây để vào trang chủ

Showing posts with label Kinh Nghiệm Cuộc Sống. Show all posts
Showing posts with label Kinh Nghiệm Cuộc Sống. Show all posts

Sunday, 11 July 2010

Niệm Phật Khi Khẩn Cấp

HT Tuyên Hóa Khai Thị : 
Hôm nay tôi xin truyền cho quý vị một bí quyết. Đó là bí quyết để áp dụng trong giờ phút thật khẩn cấp. Gặp những trường hợp đó chúng ta phải giữ bình tĩnh, đừng hốt hoảng, chuyện sống chết hãy tạm gác qua bên, một lòng niệm Quán Thế Âm Bồ Tát thì chắc chắn sự hiểm nguy sẽ hóa thành tốt lành, thoát khỏi ách nạn.
Trong giây phút khẩn trương, chúng ta hãy nghĩ rằng: “Đằng nào cũng chết, vậy trước khi chết ta hãy dốc lòng niệm Ngài Quán Thế Âm Bồ Tát, biết đâu đó là niềm hi vọng.” Hành động như thế, tức là từ hiểm nguy mà gặp may mắn.
Như đi máy bay, gặp lúc trên không máy bay gặp nạn, sắp bị rớt. Ngay lúc đó chúng ta hãy niệm Quán Thế Âm Bồ Tát. Vì rằng Ngài Quán Thế Âm là một vị Bồ Tát chuyên cứu  khổ cứu nạn, một vị Bồ Tát có cầu có ứng, nếu chẳng niệm danh hiệu Ngài, thì sanh mạng của chúng ta vô cùng nguy ngập, không còn hi vọng gì nữa. Lúc đó chúng ta đem hết lòng thành niệm, cảm ứng tới Đức từ bi của Ngài, thì toàn thể sanh mạng trên máy bay được cứu vớt. Vào thất Quán Âm chúng ta cũng phải khởi lên những ý tưởng như vậy để hạ công phu niệm Quán Thế Âm Bồ Tát.
Chúng ta lại tưởng tượng khi đi xe lửa, và giả thử ngay khi biết xe lửa trật đường rầy, tức là trong khoảng thời gian đường tơ kẻ tóc đó, nếu chúng ta không niệm Quán Thế Âm Bồ Tát, toàn thể hành khách trên chuyến xe đó đều gặp nạn tử vong. Niệm Quán Thế Âm Bồ Tát có nghĩa là phát ra lời kêu cứu, Bồ Tát nghe được tiếng kêu thì dầu có cách xa cả vạn ngàn sông núi, Ngài cũng tới ngay, tiếp cứu chúng ta ra khỏi khổ nạn, linh nghiệm vô cùng.
Lại tưởng tượng chúng ta đi tàu trên biển, chẳng may gặp cảnh tàu sắp đắm, cái nguy cơ gửi thân trong bụng cá. Trong phút nguy cấp ta niệm Quán Thế Âm Bồ Tát, tới phút chót cũng niệm, tới giây chót cũng niệm. Nếu được như vậy, nhất định là hung hóa cát.
Lại giả thử ta ngồi trên xe hơi đang chạy nhanh trên đường, hốt nhiên xe không thể làm chủ được nữa, bay qua lề đường bên bờ vực sâu, vách dựng thẳng đứng. Xe hơi mà rớt xuống đáy vực thì là hết đời, xương tan thịt nát. Ngay lúc đó nếu niệm Quán Thế Âm Bồ Tát, với tất cả lòng thành khẩn, xe hơi sẽ đáp xuống an toàn, kinh hoàng nhưng không nguy hiểm. Đây chính là sự cảm ứng của Pháp niệm Quán Âm.
Trong giờ phút khẩn cấp hiểm nghèo, niệm được một câu Quán Thế Âm Bồ Tát thì bằng cả trăm vạn câu niệm trong lúc bình thường.
Tại sao vậy? Bởi trong lúc không có gì nguy hiểm, lời mình niệm chưa đủ tha thiết, lòng mình chưa đủ thành khẩn. Cho nên niệm Quán Thế Âm Bồ Tát, ta phải hết lòng kiền thành, hết lòng chân thực, thì cảm ứng đó mới thực là không thể nghĩ bàn.
Vừa rồi tôi có nói với Quả Khiêm rằng: “Ngày nay ở tại Vạn Phật Thành này con có niệm Quán Thế Âm Bồ Tát, thì hãy tưởng tượng như khi ở trên thuyền (vượt biên) mà thành tâm khẩn niệm, tất sẽ có cảm ứng. Hồi đó, trong lúc gió lớn sóng to, nguy hiểm vạn phần như vậy, nếu không niệm Quán Thế Âm Bồ Tát, thì đâu còn có hi vọng ngày nay. Có niệm Quán Âm mới có phần hi vọng, hoặc giả được cứu vớt, cho nên đã hết lòng khẩn niệm thì cuối cùng tai nạn sẽ vượt qua, gió im sóng lặng, đến được bến bờ. Bây giờ con niệm Quán Âm còn để thì giờ để nghĩ ngơi, ấy là vì nay không còn ở trong cảnh ngộ nguy hiểm như trước.” Sự thực thì:
Một ngày qua đi, mạng cũng giảm theo,
Như cá thiếu nước, có gì mà vui !
Đại chúng!
Phải lo tinh tấn, cứu lấy cho mình.
Nghĩ tới vô thường, chớ đừng phóng dật!”
Niệm Quán Thế Âm Bồ Tát, tùy nơi tùy lúc mà niệm, nói một cách khác, đi, đứng, nằm, ngồi, đều niệm được cả. Miệng niệm hay tâm niệm, công đức cũng ngang nhau, đừng khởi tâm phân biệt, lúc nào cũng tùy duyên. Phải nhớ rằng chờ tới lúc mạng chung mới niệm thì đã quá muộn, không còn cơ hội nữa. Vì vậy mới có câu: “Nghĩ tới vô thường, chớ đừng phóng dật.”



Ven. Master Hsuan Hua


Vạn Phật Thánh Thành

Wednesday, 28 April 2010

Hạnh phúc ở đâu?

Con người hay tìm kiếm hạnh phúc khắp mọi nơi, nhìn thấy hạnh phúc nơi người khác, nhưng không bao giờ nhìn thấy hạnh phúc ở chính bản thân mình...
            Một ngày nọ, đám yêu tinh họp nhau lại để tìm cách phá hoại cuộc sống của loài người.  Yêu tinh đầu đàn lên tiếng: Với loài người, hạnh phúc là thứ quý giá nhất.  Vậy chúng ta hãy đánh cắp thứ quý giá nhất của họ và dấu ở một nơi mà họ không thể tìm thấy được.  Các người thấy sao?

Một yêu tinh khác lên tiếng: Hãy đem hạnh phúc dấu trên đỉnh núi cao nhất trên trái đất này, chắc con người sẽ không thể tìm ra. 

Yêu tinh đầu đàn lắc đầu: Rồi một ngày họ cũng sẽ tìm cách chinh phục đỉnh núi cao nhất ấy.  Vậy hãy dấu hạnh phúc dưới đáy đại dương sâu thẳm.

Một yêu tinh khác nói: Rồi một ngày họ cũng thám hiểm đến đáy đại dương sâu thẳm nhờ những phương tiện hiện đại, yêu tinh đầu đàn lại lắc đầu. 

Mang dấu ở một hành tinh khác vậy, một tiểu yêu tinh đề nghị.  Con người đang tìm cách khám phá vũ trụ và các hành tinh khác, yêu tinh đầu đàn ngao ngán. 

Có một sự thật:  Con người hay tìm kiếm hạnh phúc khắp mọi nơi, nhìn thấy hạnh phúc nơi người khác, nhưng không bao giờ nhìn thấy hạnh phúc ở chính bản thân mình.  Vậy ta hãy dấu hạnh phúc trong mỗi con người, chắc chắn họ sẽ không thể nào tìm thấy được…, một nữ yêu tinh chậm rãi nói. 

Cả đám yêu tinh reo lên sung sướng và quyết định làm theo lời đề nghị trên.

Liệu hạnh phúc của con người có bị đám yêu tinh kia dấu mất không?  Câu trả lời tùy thuộc vào chính bản thân chúng ta trong quá trình tìm kiếm hạnh phúc cho chính mính…

                                                (Vân Anh dịch theo Chocolate for a Teen’s Dreams)

BÀI HỌC ĐẠO LÝ:

            Không biết đám yêu tinh trong câu chuyện trên có ra tay hành động hay không, nhưng sự thật thì đa phần loài người hiện đang cuống cuồng chạy đi tìm hạnh phúc ở bên ngoài.  Tích cóp tài sản, sắm sửa tiện nghi, tạo dựng danh phận… cho đến tham vọng sắp xếp lại trật tự thế giới hay chinh phục vũ trụ thì con người đã và đang làm được, nhưng xem ra hạnh phúc vẫn xa vời.
            Không ai phủ nhận những giá trị của danh vọng cùng vật chất như tài sản, nhà cửa và các phương tiện sống khác, nhưng thực chất chúng chỉ góp phần tạo nên sự thoải mái, thỏa mãn tạm thời cho con người mà thôi, chứ không phải là căn bản của hạnh phúc.  Nên đi tìm hạnh phúc bên ngoài chỉ là hành trình vô vọng, là trò chơi cút bắt với hạnh phúc thấp thoáng chợt ẩn chợt hiện suốt cả một đời người.
            Nếu hạnh phúc không có ở bên ngoài mà ẩn tàng chính ngay trong mỗi người, vậy thì vì sao chúng ta lại khổ đau?  Vấn đề cũng như kẻ cùng tử có viên Minh Châu trong chéo áo mà không tự biết nên phải mang thân phận nghèo hèn (kinh Pháp Hoa). 
Trở về với nội tâm an tịnh trong sáng, sống thật với chính mình bằng tâm ban sơ chưa vẩn đục là cách mở cánh cửa hạnh phúc bên trong.  Đến khi nào chúng ta ngộ ra điều hết sức đơn giản rằng “Trong nhà sẵn ngọc thôi tìm kiếm” (Trần Nhân Tông) thì lúc ấy chúng ta sẽ không còn rong ruổi nữa vì hạnh phúc đã đủ đầy.
            Cái khổ cũng như sự thiếu vắng hạnh phúc của con người là do tâm bất an, xao động. Tâm an thì mọi sự đều an.  Do vậy, điều phục tâm để từng bước đoạn trừ tham lam, sân hận và si mê đồng thời hướng tâm đến sự thanh tịnh hoàn toàn, tuệ giác bung vỡ thì hạnh phúc chân thật tự hiển lộ.

                                                                                                Bạch Vân

Friday, 23 April 2010

Dòng Tâm an bình

Sự thất bại lớn nhất của chúng ta ngày nay là ta đã bị nô lệ và bận rộn bởi công việc, mà ta không biết mặt mũi của công việc ấy là gì và nó sẽ đưa ta đi về đâu. Trong đời sống, ta chưa bao giờ có được sự nhàn nhã thực sự cho thân và tâm của chúng ta.




 Người xưa nói “nhàn cư vi bất thiện”, nghĩa là sống nhàn nhã thì không tốt. Và cũng vì vậy mà có nhiều người gá vào câu nói ấy để bảo rằng “lao động là vinh quang”.

Sống nhàn nhã mà không tốt là vì thân ta nhàn nhã mà tâm ta bận rộn. Thân ta nhàn mà tâm ta không nhàn thì không thể gọi là người sống an nhàn được.

Cũng vậy, ta lao động như một kẻ nô lệ áo cơm, nô lệ tiền bạc, nô lệ sắc dục, nô lệ địa vị và quyền lực hay là nô lệ cho một cái tôi, thì làm sao mà gọi là vinh quang được. Ta chỉ có vinh quang khi ta lao động mà tâm ta và đời sống của ta không hề bị nô lệ bởi những cái đó.

Tự thân của cuộc sống là một dòng chảy. Chảy là động. Không có sự hoạt động nào mà không chảy. Đừng nghĩ rằng, ta chết là dòng sống trong ta ngừng chảy, mọi hoạt động trong ta chấm dứt. Ta chết dòng sống trong ta vẫn tiếp tục chảy, nhưng nó chảy dưới một dạng khác, khiến cho những con mắt bình thường không thể nào nhìn thấy được dòng chảy ấy của ta. Ta chết mọi hoạt động trong ta không hề chấm dứt, nó đang hoạt động dưới một dạng khác tinh vi và bén nhạy hơn. Nên, thực sự ta không bao giờ chết. Chết đối với ta chỉ là những nhân duyên ly hợp giả định giữa động và tĩnh mà thôi. Chết là từ nơi thế giới động của thân, ta đi vào thế giới tĩnh của tâm và sống là từ nơi thế giới tĩnh của tâm, ta biểu hiện thành thế giới động của thân.

Ở trong một thế giới động, ta sống với những manh động của tâm ý, sẽ làm cho sự sống của ta càng ngày càng trở nên cạn kiệt, hao gầy, vẩn đục và mù quáng. Ở trong một thế giới động, ta sống với tâm ý yên tĩnh sẽ làm cho sự sống của ta càng lúc càng trở nên phong phú, thẳm sâu và trong sáng. Ở trong một thế giới tĩnh mà tâm ta vọng động, thì đó chỉ là những vọng động của tự tâm. Những vọng động ấy chỉ là hư huyễn, mộng ảo, như trăng dưới nước, như hoa đốm giữa hư không. Nếu ta chạy theo những vọng động ấy của tâm, thì những vui buồn, được mất trong đời sống của ta chỉ là những ảo giác. Và nếu ta sống ở trong một thế giới tĩnh và tâm ta cũng tĩnh như thế giới ấy, và từ nơi sự an tĩnh ấy mà khởi động để sinh phát đại nguyện từ bi, làm lợi ích cho muôn loài, thì động ấy là động của tĩnh. Động ấy là động rất cần thiết cho đời sống của mỗi chúng ta, vì động ấy của ta đang có mặt ở trong tĩnh và chính động ấy là tĩnh.

Tĩnh thì tự thân của các vọng niệm lắng yên. Tâm ta tĩnh, thì sự và lý nơi tự thân của mọi sự vật tự minh triệt, nên ta không cần tìm mà vẫn thấy, không mong cầu mà vẫn tự đủ, không đi mà vẫn tự đến, không ước nguyện mà mọi việc đều thành. Tất cả những mầu nhiệm ấy, chính từ nơi tâm yên lắng của mỗi chúng ta mà thành tựu vậy.
Muốn thành tựu sự mầu nhiệm ấy, trước hết ta phải biết dừng lại những gì không cần thiết cho đời sống của ta. Ta không đổ thêm những gì cáu bẩn vào trong dòng chảy của tâm thức ta và ta phải biết làm cho những cáu bẩn ở trong tâm ta lắng xuống. Mỗi khi những cáu bẩn ở trong tâm thức ta lắng xuống là tâm ta có an. Một sự bình an đích thực sẽ có mặt ở trong tâm ta, và bấy giờ ta sẽ có một đời sống nhàn tịnh.

Ta nhàn tịnh ngay ở trong mọi động tác đi, đứng, nằm, ngồi, nói năng làm việc và tiếp xúc với mọi đối tượng trong đời sống hàng ngày của ta. Ta tiếp xúc mà tâm ta không khởi

lên những cảm nhận có nội dung của những thèm khát và chấp thủ hay vọng động. Tiếp xúc với mọi vật mà tâm ta vẫn có sự an tịnh và tự do đối với chúng, ấy là sự tiếp xúc hết sức cần thiết cho đời sống của mỗi chúng ta hiện nay.

Vậy, ta phải biết tiếp xúc và làm cho dòng tâm của ta an bình, trước khi ta an bình thiên hạ.■

THÍCH THÁI HÒA

Saturday, 17 April 2010

Nghịch lý thời đại chúng ta đang sống

Điều nghịch lý của thời đại ngày nay là chúng ta có những tòa building cao hơn nhưng sự kiên nhẫn của mình lại ngắn hơn; ta có những đại lộ rộng lớn hơn, nhưng cái nhìn của mình lại chật hẹp hơn. Chúng ta tiêu xài nhiều hơn, nhưng có được ít hơn, mua sắm thêm hơn, nhưng thưởng thức lại kém hơn. Ta có căn nhà to rộng hơn, nhưng gia đình lại trở nên nhỏ bé hơn; có nhiều tiện nghi hơn nhưng thời giờ ít ỏi hơn. Chúng ta có nhiều bằng cấp hơn nhưng hiểu biết lại giảm đi; ta dư thừa kiến thức, nhưng lại thiếu sự suy xét; ta có thêm nhiều nhà chuyên gia và cũng có thêm chừng đó những vấn đề trục trặc; có thêm thuốc men nhưng sự lành mạnh lại càng sụt giảm.




Thời đại ngày nay chúng ta uống rượu và hút thuốc quá nhiều, tiêu pha không tiếc nuối, thiếu vắng tiếng cười, lái xe quá nhanh, nóng giận rất dễ, thức rất khuya, đọc sách rất ít, xem ti vi quá nhiều, và hiếm khi nào ta biết ngồi lại trong tĩnh lặng! Tài sản của ta tăng lên gấp bội phần, nhưng giá trị chúng cũng sụt giảm theo. Chúng ta nói quá nhiều, thương yêu quá ít, và lòng thù ghét là thứ dễ thấy thường ngày.
Chúng ta biết cách kiếm sống, nhưng không mấy ai biết sống. Một đời người được kéo dài hơn, nhưng chỉ là cộng thêm những năm tháng số học mà thôi. Chúng ta thừa sức lên đến mặt trăng và trở về lại trái đất, nhưng rất khó bước qua bên kia đường để chào người hàng xóm mới của mình. Ta chinh phục được thế giới bên ngoài, nhưng không biết gì về thế giới bên trong. Chúng ta đã tuyên bố làm được rất nhiều những việc lớn lao, nhưng rất ít việc tốt lành.
Chúng ta tìm cách làm cho không khí chung quanh được trong sạch hơn, trong khi tâm hồn ta ngày càng thêm ô nhiễm. Chúng ta chia cắt được một hạt nguyên tử, nhưng chưa phá nổi thành kiến của chính mình. Chúng ta viết nhiều hơn, nhưng đọc và học được ít hơn. Chúng ta có nhiều dự án hơn, nhưng hoàn tất lại kém hơn và ít hơn. Chúng ta biết cách làm việc thật nhanh chóng, nhưng không biết cách để đợi chờ.
Chúng ta thiết kế nhiều máy điện toán, chứa thật nhiều dữ kiện, in ra bao nhiêu tài liệu, nhưng sự giao tiếp giữa người với người lại càng sút kém đi. Ngày nay là thời đại của mì ăn liền, tiêu hóa chậm, con người mong được to xác hơn, nhưng chí khí ngày càng nhỏ đi. Lợi nhuận thì rất sâu, mà tình người thì rất cạn.
Đây là thời đại của hai mái đầu thương yêu nhưng trăm ngàn ly dị, nhà cửa khang trang nhưng đổ vỡ trong gia đình. Đây là thời đại của những mặt hàng trưng bày ngoài cửa tiệm thì rất nhiều, nhưng trong nhà kho lại không có một đồ vật nào. Đây là thời đại mà kỹ thuật có thể mang lá thư này đến thẳng với bạn, và bạn cũng hoàn toàn có tự do để chọn đọc nó hay xóa bỏ đi...
Nhưng xin bạn hãy nhớ bỏ thì giờ của mình ra với những người thân thương, vì họ sẽ không có mặt với ta mãi mãi. Hãy nhớ chọn những lời dễ thương để nói với những ai đang ngước nhìn bạn trong ngưỡng phục, vì cô hay cậu bé đó rồi cũng sẽ lớn lên và rời xa ta. Hãy siết chặt âu yếm người bên cạnh, vì đó là một món quà vô giá mà ta có thể ban tặng cho người khác, khi nó được xuất phát từ đáy tim mình. Hãy nhớ nắm tay nhau và trân quý phút giây này, vì biết rằng thời gian sẽ không ở với ta mãi mãi. Hãy có thì giờ để thương yêu nhau, để lắng nghe nhau, và nhất là hãy chia sẻ với nhau những ý tưởng đẹp nhất trong tâm mình.
Và nhất là bạn hãy luôn nhớ rằng, cuộc sống không phải được đo lường bằng con số hơi thở của mình, mà bằng những giây phút kỳ diệu trong cuộc đời đã mang hơi thở ấy bay cao.
NGUYỄN DUY NHIÊN phỏng dịch

Thursday, 18 March 2010

Cát và đá


Chuyện kể về hai người bạn băng qua sa mạc. Trên chặng đường đi, họ tranh cãi với nhau, người này đã đánh vào mặt người kia một cái. Người bị đánh lặng lẽ không nói một lời, rồi viết lên trên cát: “Hôm nay, người bạn thân nhất của tôi đã đánh vào mặt tôi”. Họ vẫn tiếp tục đi cho đến khi nhìn thấy một ốc đảo và quyết định dừng lại tắm. Hai người loay hoay tìm chỗ, do không chú ý, người bị đánh lúc trước sa lầy vào vũng bùn, dần dần bị lún xuống. Càng vùng vẫy càng bị lún, anh kêu cứu.
Người bạn kia thấy vậy vội vã chạy đến cứu. Sau khi hoàn hồn thoát chết, người được cứu viết lên một phiến đá gần đó: “Hôm nay, người bạn thân nhất của tôi đã cứu sống tôi”. Người bạn kia lấy làm ngạc nhiên hỏi: “Khi tôi đánh anh, anh viết lên cát. Bây giờ anh lại viết lên một phiến đá, tại sao vậy ?” Người vừa được cứu vừa bị đánh trả lời: “Khi ai đó làm đau chúng ta, chúng ta nên viết trên cát nơi gió có thể xoá đi dễ dàng. Nhưng khi được ai đó cứu giúp, chúng ta phải khắc sâu vào đá nơi không ngọn gió nào có thể xoá mờ”. 


Câu chuyện muốn nói với chúng ta rằng, cuộc sống luôn tươi đẹp nếu chúng ta biết sống vị tha với những lỗi lầm của người khác và ghi nhớ ơn khi ai đó làm điều tốt cho mình.   

Thật vậy, trong cuộc sống mỗi chúng ta cần hãy bỏ một chút cái "tôi" của mình đi để đưa mỗi con người xích lại gần nhau hơn, sống vui vẻ hơn. Chúng ta hãy đơn giản mọi việc, chúng ta hãy quên đi mọi chuyện không vui bằng cách viết nỗi đau trên cát, khắc niềm vui lên đá. Và trên hết, chúng ta học cách vị tha và bày tỏ lòng biết ơn với mọi thứ mà cuộc sống ban tặng cho chúng ta. Bởi mỗi ngày chúng ta còn sống là một dịp đặc biệt.  Và như ai đó đã từng nói rằng: “Cảm ơn đời một sớm mai thức dậy, cho ta ngày nữa để yêu thương” là như thế.

Trong Kinh Tăng Chi Bộ, Kinh Chữ viết trên đá, trên đất, trên nước. đức Phật đề cập đến ba hạng người khi giận hờn, hay ghét một người khác, có ba loại cấp độ, bao gồm:

-Hạng người như chữ viết trên đá,
-Hạng người như chữ viết trên đất,
-Hạng người như chữ viết trên nước.

Đức Phật dạy:

Và này các Tỷ-kheo, thế nào là hạng người như chữ viết trên đá? Ở đây, này các Tỷ-kheo, có người luôn luôn phẫn nộ và phẫn nộ của người này tiếp tục lâu dài. Này các Tỷ-kheo, ví như chữ viết trên đá không bị gió hay nước tẩy xóa mau chóng, được tồn tại lâu dài. Cũng vậy, này các Tỷ-kheo, ở đây có người luôn luôn phẫn nộ và phẫn nộ của người này tiếp tục lâu dài.

Và này các Tỷ-kheo, thế nào là hạng người như chữ viết trên đất? Ở đây, này các Tỷ-kheo, có người luôn luôn phẫn nộ và phẫn nộ của người này không tiếp tục lâu dài. Này các Tỷ-kheo, ví như chữ viết trên đất bị gió hay nước tẩy xóa mau chóng, không có tồn tại lâu dài. Cũng vậy, này các Tỷ-kheo, ở đây có người luôn luôn phẫn nộ và phẫn nộ của người này không có tiếp tục lâu dài. Này các Tỷ-kheo, đây được gọi là hạng người như chữ được viết trên đất.

Và này các Tỷ-kheo, thế nào là hạng người như chữ viết trên nước? Ở đây, này các Tỷ-kheo, có người dầu bị nói một cách kịch liệt, dầu có bị nói một cách ác độc, dầu có bị nói một cách thô lỗ, tuy vậy vẫn dễ dàng hòa hợp, thân thiện, và hoan hỷ. Này các Tỷ-kheo, ví như chữ viết trên nước được mau chóng biến mất, không có tồn tại lâu dài. Cũng vậy, này các Tỷ-kheo, có người dầu bị nói một cách kịch liệt, dầu có bị nói một cách ác độc, dầu có bị nói một cách thô lỗ, tuy vậy vẫn dễ dàng hòa hợp, thân thiện, và hoan hỷ. Này các Tỷ-kheo, đây được gọi là hạng người như chữ được viết trên nước.

Ngoài ra, trong Kinh Tương Ưng Bộ, đức Phật còn dạy rằng:

Những ai bị chửi mắng
Trở lại chửi mắng người
Kẻ ấy tự hại mình
Và cũng làm hại người.
Những ai bị nói nặng
Không nói nặng lại người
Kẻ ấy thắng trận lớn
Thắng cho mình cho người.
Kẻ ấy làm lợi ích
Ðồng thời cho cả hai.
Hiểu được gốc cơn giận 
Ðã phát sinh nơi người
Tâm ta sẽ thanh tịnh
An lành và thảnh thơi.
Ta là bậc y sĩ
Trị cho mình cho người
Kẻ không hiểu chánh pháp
Mới cho mình dại thôi! 

Như vậy, có thể nói rằng sở dĩ bạn cũng như người bạn thân của mình ghét nhau mà không làm hòa được là vì ai cũng có “cái tôi” khá lớn. Bởi theo thông thường người ta nghĩ rằng khi mình giận mà mình chủ động làm lành với người làm đau khổ là hèn nhát, là mình dở. Nhưng mấy ai biết được rằng nếu mình chủ động làm lành là mình hiểu và sống theo lời Phật dạy đâu. Cũng như khi người khác giận chúng ta, mà chúng ta không giận lại, có nghĩa là lúc ấy mình làm y sĩ chữa lành nỗi đau tinh thần, vết thương thù hận đâu cho cả người làm mình đau khổ. Tương tự như thế, nếu bạn có thể chủ động làm hòa nối lại tình bạn xưa thì bạn không hèn nhát, yếu đuối chút nào ngược lại bạn là một y sĩ. 

Tóm lại, trong cuộc sống tất cả mọi thứ chỉ có giá trị tương đối. Hạnh phúc hay đau khổ đều xuất phát từ là cái nhìn chúng ta về cuộc sống này. Nếu bạn luôn nhìn đời bằng đôi mắt giận hờn, trách móc, lên án, buộc tội, chỉ trích, luôn đòi hỏi mọi thứ là tuyệt đối, tất phải diễn ra như bạn nghĩ thì bạn sẽ phải gặp rất nhiều rắc rối. Ngược lại, chúng ta luôn nhìn đời mọi thứ chỉ là tương đối, luôn sống với tinh thần bao dung và tha thứ, cảm thông và yêu thương. Nhất là trước mọi vấn đề rắc rối phải tập quên đi “cái ta” và “cái của ta” chắc chắn chúng ta sẽ có nhiều thảnh thơi và an lạc.
Chúc cho tình bạn của Nga luôn vững bền và trở lại tốt đẹp như xưa bạn nhé.

Cảm hóa người thân học Phật

Có thể nói ước mơ cảm hóa người thân quay đầu quy y Phật pháp là một vấn đề chung mà chúng ta thường xuyên gặp trong giới Phật tử. Thường thì đối với những người sau khi thấm nhuần Phật Pháp, cảm nhận những giá trị đạo đức và sự an lạc Phật pháp mang lại cho mình thì ước muốn này trở nên mạnh mẽ hơn, đôi khi trở lại thành một chướng ngại. Song, đây là công việc thật khó khăn không mấy dễ dàng để đưa đến thành công, nhất là đối với những người chưa từng có căn lành với Phật Pháp.


Trong kinh Tăng Chi Bộ, kinh Hạnh Phúc Cho Ai, Đức Phật có dạy:


Thành tựu năm pháp này, này các Tỷ-kheo, Tỷ-kheo đem lại hạnh phúc cho mình và đem lại hạnh phúc cho người. Thế nào là năm?


Ở đây, này các Ty-kheo, Tỷ-kheo tự mình đầy đủ giới hạnh, và khuyến khích người khác đầy đủ giới hạnh; tự mình đầy đủ Thiền định, và khuyến khích người khác đầy đủ Thiền định; tự mình đầy đủ trí tuệ, và khuyến khích người khác đầy đủ trí tuệ; tự mình đầy đủ giải thoát; tự mình đầy đủ giải thoát tri kiến, và khuyến khích người khác đầy đủ giải thoát tri kiến.


Đầy đủ năm pháp này, này các Tỷ-kheo, Tỷ-kheo đem lại hạnh phúc cho mình và đem lại hạnh phúc cho người.


Như vậy, yếu tố quan trọng nhất để giúp đỡ người thân theo học Phật pháp, không gì hơn là mỗi chúng ta phải thể hiện và thực hành Phật pháp thông qua phương diện bản thân, hay còn gọi là thân giáo. Muốn người tu tập theo Phật Pháp trong khi chúng ta chưa từng sống và thực hành theo lời Phật dạy, đây chỉ là ảo tưởng, như ước muốn nấu cát mà thành cơm. Trong năm phương pháp cảm hóa người thân nêu trên có lẽ đầy đủ giới hạnh là bước đầu quan trọng. Giới hạnh là nền tảng căn bản để đánh giá một con người có đạo đức. Trong đó đạo đức căn bản của người Phật tử tại gia được thể hiện thông qua năm giới Phật dạy.
Trong trường hợp Phật tử đã thể hiện thân giáo, hoặc đã khuyến khích và khuyên răn người thân học Phật mà vẫn không thấy hiệu quả. Phật tử phải kiên nhẫn hành động thực tế bằng cách thỉnh một vài băng, đĩa Phật pháp hay, mang tính chất ứng dụng trong đời sống thực tế để tặng cho người thân. Ban đầu có thể sẽ một số người phản ứng rằng họ không cần, vì tu là tu ở tâm họ, hay tâm họ là Phật… vì thế họ không cần gì phải đi chùa hay nghe Phật pháp. Nhưng trong một hoàn cảnh khó khăn hay khổ đau nào đó,  hoặc khi hội đủ nhân duyên họ có thể xem, từ đó thích nghe và đam mê học tập.
Một yếu tố quan trọng không kém, Phật tử nên hiểu rằng không phải ai cũng có thể thành công trong việc độ người thân Quy y Phật pháp. Bởi theo quan điểm Phật giáo, những người trong tâm thức của họ không có gieo trồng hạt giống của Phật pháp trong nhiều đời thì e rằng việc mong muốn đưa họ về với Phật không phải là việc một sớm một chiều, đôi khi có thể chỉ là một công việc “dã tràng xe cát”.


Điểm quan trọng hơn, Đạo Phật luôn tôn trọng niềm tin của mỗi người. Bởi mỗi cá nhân đều có một nghiệp lực nhân quả khác nhau. Trong kinh Tăng Chi Bộ,  kinh Kalama, đức Phật đã từng khẳng định:


Này các Kàlàmà, chớ có tin vì nghe truyền thuyết, chớ có tin vì nghe theo người ta nói ; chớ có tin vì được Kinh Tạng truyền tụng ; chớ có tin vì nhân lý luận siêu hình ; chớ có tin vì đúng theo một lập trường ; chớ có tin vì đánh giá hời hợt những dữ kiện ; chớ có tin vì phù hợp với định kiến ; chớ có tin vì vị Sa-môn là bậc đạo sư của mình. Nhưng này các Kàlàmà, khi nào tự mình biết rõ như sau : "Các pháp này là thiện - Các pháp này là không có tội ; Các pháp này không bị các người có trí chỉ trích ; Các pháp này nếu thực hiện và chấp nhận đưa đến hạnh phúc an lạc", thời này Kàlàmà, hãy từ đạt đến và an trú”.


Có thể nói rằng để hóa độ người thân tin theo Phật pháp, phải chờ thời gian và tự bản thân mỗi người cảm nhận, thực hành theo lời Phật dạy. Một khi chính họ tìm thầy niềm an lạc trong tự thân thông qua phương diện hành trì mới có giá trị lớn. 


Mặt khác, Phật tử đã dốc hết tâm lực để chuyển hóa người thân rồi mà không có hiệu quả thì Phật tử cũng không nên phiền não, mà hãy mỉm cười bởi mình đã làm hết khả năng của chính mình. Còn việc họ có được cơ may, diễm phúc hiểu được Phật pháp và hồi đầu hay không là tùy vào nghiệp lực.
Trong ba điều Phật không thể thực hiện mà theo ngôn ngữ Phật học gọi là Tam bất năng: 1.Không thể cải biến định nghiệp (bất năng miễn định nghiệp), 2. Không thể độ kẻ vô duyên (bất năng độ vô duyên), 3. Không thể hóa độ hết thảy chúng sinh (bất năng tận sinh giới). Như vậy, đức Phật đã khẳng định ngài có thể cứu độ tất cả chúng sinh ở thế gian, nhưng thế giới của chúng sinh thì vô tận. Ngoài ra, Phật cũng không thể hóa độ cho hết thảy chúng sinh, nhất là những người không có nhân duyên với Ngài. Như vậy, có thể nói rằng người thân của Phật tử biết đâu là người không có duyên lành, hay chưa hề gieo duyên với Phật pháp, như vậy việc Phật tử mong muốn cho họ hồi đầu có đúng chăng với quy luật nhân quả Phật giáo. Cho nên, cổ nhân đã từng nói: “Vị thành Phật, tiên kết nhân duyên", nghĩa là khi chưa thành Phật, trước hết, phải kết duyên lành với mọi người là ý này vậy. 
Nguồn : Chùa Hoằng Pháp

Saturday, 19 December 2009

Lời khuyên cho doanh nhân ( Kèm lợi ích của việc ăn chay )

Một việc mà hàng triệu doanh nhân Mỹ đều thực hành đó là tập luyện yoga. Đôi khi, bạn cảm thấy mình bị áp lực tới mức phải “hy sinh” gia đình cho công việc. Đây cũng là liệu pháp tốt đối với các doanh nhân.

Bạn là doanh nhân, là chủ một doanh nghiệp, bạn luôn bận rộn với hàng mớ hợp đồng, những vấn đề về nhân sự, về đối tác, rồi về gia đình… Đôi khi, bạn cảm thấy mình bị áp lực tới mức phải “hy sinh” gia đình cho công việc. Nhưng nếu không cân bằng được cuộc sống riêng, bạn cũng sẽ chẳng thể đảm bảo công việc của mình vận hành tốt đẹp. Muốn thành công trong công việc kinh doanh và hạnh phúc trong cuộc sống cả nhân, bạn phải luôn giữ được sự hài hòa cả về thể chất, tinh thần và cảm xúc.

7 điều dưới đây có thể giúp bạn giữ được sự hài hòa đó.

1. Tập yoga: Một điều mà hàng triệu doanh nhân Mỹ đều thực hành đó là tập luyện yoga. Những bài tập yoga được sáng tạo hàng ngàn năm trước để tạo ra một hiệu quả lớn lao trên những con đường tinh tế - nơi những ý nghĩ của bạn chuyển động, bên trong cơ thể bạn. Điều này có nghĩa là nếu bạn tập yoga đúng cách, bạn sẽ thực sự bắt đầu suy nghĩ ngày càng sáng rõ hơn. Bạn sẽ có khả năng thành công nhiều hơn. 25 triệu người Mỹ đã và đang luyện tập yoga bởi vì họ thấy được yoga đã giúp họ thành công như thế nào.

Điều khó khăn nhất về yoga chính là việc tập luyện lúc đầu, sau đó thì mọi việc sẽ trở nên tốt đẹp và dễ dàng hơn. Có rất nhiều loại yoga khác nhau sẽ giúp bạn đạt được những gì bạn muốn. Đừng ngại ngần về việc thử vài loại hình tập luyện yoga khác nhau trước khi bạn quyết định lựa chọn một loại hợp với mình nhất. Tìm một nơi và chọn một hình thức hợp với bạn.

2. Hãy bắt đầu thiền định: Bạn sẽ bình tĩnh hơn, suy nghĩ sâu sắc hơn, nhìn thấy nhiều cơ hội hơn, và có thể vượt qua những vấn đề khó khăn một cách dễ dàng. Bạn có thể học hỏi những điều cơ bản - thở, quan sát ý nghĩ của mình một cách bình thản - tại những câu lạc bộ yoga địa phương hay các trung tâm thiền tập. Với những bài tập yoga và thiền định, đừng cảm thấy bạn cần phải tiếp nhận một loại triết học nào cả. Hãy sử dụng, chúng chỉ để nhằm cho mục tiêu mà chúng ta đang nhắm vào; Nếu cuộc sống của bạn thay đổi sau đó và bạn quyết định rằng mình cần phải đi xa hơn thì điều đó hoàn toàn phụ thuộc vào bạn.

3. Thực hành những phẩm hạnh cá nhân: Có bốn phẩm chất cấu thành điều mà ta gọi là những phẩm hạnh bạn cần lựa chọn:

- Bảo vệ cuộc sống: Rõ ràng là đừng làm tổn thương bất kỳ ai hay bất cứ một sinh linh nào, cố gắng tránh sử dụng những từ ngữ và những ý nghĩ có hại, làm đau lòng người khác.

- Tôn trọng tài sản của người khác: Không ăn cắp, hay là gần như ăn cắp, không sử dụng điện thoại công ty vào việc riêng, không sử dụng thời gian ở công ty để làm việc riêng, không gian lận trong các khoản thuế.

- Tôn trọng mối quan hệ của người khác: Đừng bao giờ làm điều gì đó tổn hại tới một mối quan hệ được cam kết của những người khác.

- Hãy thành thực: Đừng bao giờ nói dối, và nói dối nghĩa là trao cho người khác điều mà bạn biết rằng không thật.

Không nên lạm dụng các chất kích thích như rượu hoặc thuốc phiện. Đơn giản là vì chúng khiến chúng ta vừa tốn tiền vừa tốn thời gian, và cuối cùng sẽ hủy hoại mọi hi vọng có được một tâm trí minh mẫn và một cuộc sống hạnh phúc.

4. Hãy liên tục học hỏi

Sách là một phát minh vô cùng tuyệt vời. Chúng ta thường quen với việc nghe thụ động bất cứ điều gì mà những người đang sống ở thời đại chúng ta nói về thế giới này. Ngày nay, nếu bạn muốn, bạn có thể ra ngoài hiệu sách trong vài giờ và có thể sở hữu những bộ óc vĩ đại của 25 thiên niên kỷ vừa qua, hãy ngồi xuống và dành vài giờ với những bộ óc này.

Đừng bao giờ ngưng học hỏi - học bất cứ thứ gì mà bạn có thể, ngay cả khi nếu đó là một chương trình máy tính mới hay vài từ của một ngoại ngữ hay là một kiểu nấu ăn mới. Học hỏi giữ đầu óc của bạn trẻ trung, sáng rõ và sống động.

5. Phục vụ

Cuộc đời của một người sẽ không hoàn thiện nếu thiếu đi một hành động tốt đẹp vì người khác mỗi ngày. Bạn sẽ thấy rằng không có sự thỏa mãn nào lớn hơn việc giúp đỡ người khác; và rằng bạn càng cho đi thời gian, bạn càng có nhiều thời gian và bạn càng làm được nhiều việc hơn.

6. Ăn uống hợp lý

Làm thế nào để ăn đúng cách đây? Kỹ năng ăn thế nào đây? Có rất nhiều. Những công dân đang sống ở những đất nước thịnh vượng giàu có đều được huấn luyện, từ hồi thơ bé, để ăn một cách ngốc nghếch và vô độ. Khẩu phần của chúng ta làm chúng ta yếu đi - nó làm chậm lại cả nền văn minh của chúng ta nữa - khiến chúng ta mệt mỏi và đầu óc thì đần độn thêm. Phải có trí tuệ và sự thông minh để có thể đi ngược lại dòng chảy và tự tu dưỡng lại cách thức ăn uống của mình.

Như các bạn đã biết về việc ăn uống vô chừng, bạn không cần bất cứ nỗ lực mạnh mẽ nào nếu bạn đang giữ được. Nhu cầu bên trong cơ thể cùng với những bài tập yoga sẽ cho bạn biết bạn cần bao nhiêu thức ăn. Giữ một nhịp điệu luyện tập yoga rất cơ bản thôi trong vài tuần - chỉ một hoặc hai lần một tuần - và đột nhiên bạn sẽ phát hiện ra rằng bạn chỉ đơn giản là không thích ăn cả gói bánh quy một chút nào nữa.

Bạn có thể sống sót khi làm thêm giờ mà chỉ ăn hạt ngũ cốc và uống cafe trong vài năm, nhưng sau đó những thói quen này sẽ trở thành một thảm họa. Cơ thể của bạn trở nên yếu và điều đó khiến tâm trí của bạn cũng yếu đuối, và rồi một ý nghĩa đột phá - như việc biến sự cạnh tranh thành công như là một chiến lược để đạt được thành công cho riêng bạn - sẽ trở thành điều ngu ngốc để cố gắng.

Hãy tập bỏ ăn thịt dần dần. Hỏi những người bạn ăn chay về những thức ăn giàu đạm thay thế thịt. Chúng tôi có thể nói với bạn từ kinh nghiệm cá nhân của chúng tôi rằng bạn sẽ trở nên khỏe mạnh hơn - có được bắp thịt rắn chắc hơn, cơ thể gọn gàng hơn; đáng yêu và hạnh phúc hơn.

7. Thư giãn và nghỉ ngơi

Nếu ăn là một kỹ năng thì nghỉ ngơi là một nghệ thuật. Vì thế rất ít người trong chúng ta thực sự biết cách nghỉ ngơi.

Hãy ngủ đủ giấc và làm bất cứ điều gì mà cơ thể bạn cần, tất cả chúng ta đều khác nhau. Vì hầu hết chúng ta phải thức dậy vào một thời gian cố định để đi làm, vì thế điều này thường có nghĩa là phải đi ngủ đúng giờ. Và cũng có nghĩa là lập kế hoạch cho khoảng thời gian chúng ta thức một cách khôn ngoan thì chúng ta sẽ có thời gian để làm mọi thứ. Một cách tốt nhằm có thêm thời gian để đi ngủ đúng giờ là tiến hành một chiến dịch nho nhỏ làm đơn giản hóa cuộc sống của mình.

Bạn có thể bắt đầu bằng việc tìm ra việc gì chiếm nhiều thời gian của mình nhất ví dụ như xem tivi hay lên Internet, điều đó thường có nghĩa là đọc những email không cần thiết. Báo chí và tạp chí cũng là những thứ chiếm nhiều thời gian. Bạn không cần biết ngài Chủ tịch sáng nay ăn món gì, hay chú bạn nghĩ gì về mấy đứa em nhà cô bạn. Tất cả những thông tin kiểu đó và những thứ xung quanh đổ vào đầu bạn và làm cho bạn khó mà thoải mái và thư giãn hay khó ngủ vào ban đêm. Nếu bạn có vài phút rảnh rỗi buổi tối, đừng lướt web. Hãy ra ngoài đi dạo, nhìn ngắm cây cối và những vì sao.

Một cách hữu hiệu nhằm đơn giản hóa cuộc sống là bạn hãy đi quanh ngôi nhà của mình và vứt bỏ bất cứ đồ vật nào mà bạn không hề sử dụng trong vòng sáu tháng qua. Nó cũng chiếm chỗ trong tâm trí bạn, khiến bạn bận rộn và không thể nghỉ ngơi.

Nhìn xem liệu bạn có thể học cách ngồi xuống và chỉ ngồi như vậy trong 10 phút với bản thân mình, yên lặng, suy nghĩ về những điều tốt đẹp trong cuộc đời và trong thế giới. Hãy học cách thư giãn. Để bản thân bạn nghỉ ngơi. Bởi tất cả chúng tôi cần bạn, tươi mới và sáng suốt.

(Trích cuốn sách "Quản lý nghiệp" do Thái Hà Books phát hành)